THÁP DƯƠNG LONG
Dương Long là cả một quần thể ba ngọn
tháp nằm gần nhau, trên địa phận hai thôn Vân Tường, xã Bình Hòa và An
Chánh, xã Tây Bình, huyện Tây Sơn. Tháp có nhiều tên gọi. Ngoài tên phổ
biến là Dương Long, đôi khi tháp còn được gọi theo địa danh tháo Bình
An, tháp An Chánh hay tháp Vân Tường. Người Pháp gọi di tích này là Tour
d’ Ivoire (tháp Ngà). Theo sách Đại Nam nhất thống chí thì ba tòa cổ
tháp này được xây cất trên một gò cao có tên là Dương Long, nằm ở phía
Nam núi Trà Sơn.
Tháp Bắc hiện đã bị hư hại nhiều nhưng
vẫn còn rõ hình hài và cấu trúc. Khác với các tháp còn lại ở Bình Định,
nền móng của tháp có bình đổ hình vuông, mỗi cạnh rộng chừng 12m, nhưng
được tạo bởi nhiều đường gấp khúc nên giống như một hình đa giác. Tháp
cao tới gần 30m, chia làm ba phần rõ rệt. Đế tháp cao vững chắc, thân
tháp cao vút, trên mặt tường trang trí các trụ ốp để trơn nâng toàn bộ
mái tháp. Cửa chính tuy đã bị sạt lở nhưng căn cứ vào dấu vết còn lại và
những tư liệu gián tiếp có thể thấy còm cửa được tạo dáng hình mũi lao
tù vút lên phía trên với nhiều lớp liên tiếp chồng xếp lên nhau. Hai trụ
cửa làm bằng đá, trên đầu được trang trí tượng chim thần Garuda chân
quắp hai đầu rắn. Các cửa giả mô phỏng cửa chính nhưng nhỏ hơn và mức độ
nhô ra khỏi thân tháp cũng ít hơn. Thay vì hình Garuda, trên đỉnh trụ
trang trí hình lá nhĩ, vòng ngoài là thân rắn uốn quanh, bên trong là
mặt Kala dữ tợn, miệng khạc ra rắn bảy đầu trong tư thế uốn lượn rất
sinh động. Diềm đá ngăn cách thân và mái được chạm khắc tinh vi thể hiện
hình voi và sư tử mỗi con một tư thế như vừa chạy vừa đùa giỡn kết
thành dải chạy vòng quanh. Đường chạm khắc mềm mại, uyển chuyển nhịp
nhàng trông rất sống động. Bộ mái có cấu trúc bốn tầng nhỏ dần về phía
trên và kết thúc bằng một búp sen lớn trên đỉnh tháp. Diềm ngăn cách
giữa các tầng và ô khám chính giữa mỗi tầng đều được ghép bằng đá nguyên
khối.
So với tháp Bắc, tháp Nam còn tương đối
nguyên vẹn. Kích thước gần như tương đương với tháp Bắc. Hai tháp tạo
thành thế đối xứng xuyên qua tháp chính. Về cấu trúc, tháp Nam cũng
không khác mấy so với tháp Bắc. Duy có mô típ trang trí thì hầu như ít
lập lại những chủ đề đã thể hiện ở tháp Bắc, đặc biệt là dải trang trí
quanh diềm mái. Trên giải giữa, hoa văn trang trí là những bầu vú tròn
trịa được chạm nổi xếp đều đặn sát cạnh nhau chạy vòng quanh tháp. Dải
phía trên là phù điêu các đạo sĩ ngồi thiền trong khung lá đề và dải
dưới cùng là hình người, sư tử và những con vật kỳ hình dị dạng đan xen
với những ô trám kết giải, giữa có bông hoa nở cánh xòe đối xứng. Trên
các tầng mái, diềm bao quanh cũng được trang trí. Mỗi tầng thể hiện một
cảnh khác nhau. Có thể thấy ở đây hình voi, sư tử, bò thần Nadin, mặt
Kala, rắn thần Naga... với nghệ thuật điêu khắc, chạm trổ đã đạt tới
trình độ điêu luyện.
Lớn hơn cả và giữ vị trí trung tâm của
quần thể kiến trúc là tháp Giữa. Về cấu trúc, tháp không khác hai tháp
nhỏ nhưng cao vượt hẳn lên. Theo số liệu của học giả người Pháp
H.Parmentier thì tháp cao tới 39m, nhưng hiện trạng đo được 36m. Là tháp
chính và có kích thước lớn nhưng tháp Giữa trang trí không cầu kỳ như
hai tháp nhỏ.
Căn cứ vào mặt bằng đế tháp và phong cách
nghệ thuật, nhiều nhà nghiên cứu cho rằng tháp Dương Long tuy vẫn còn
mang nhiều đặc trưng của tháp Champa nhưng đã chịu ảnh hưởng khá đậm ảnh
hưởng của nghệ thuật Kh’mer. Có khả năng tháp được xây dựng vào thời
kỳ Champa bị người Kh’mer đô hộ, nghĩa là trong khoảng thế kỷ XII –
XIII. Nhìn trong bố cục tổng thể cũng như xem xét chi tiết từng tháp,
cụm tháp Dương Long là một quần thể kiến trúc bề thế và có thể nói là
đẹp nhất trong số các tháp Champa còn lại ở miền Trung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét